CHÚC MỪNG CÁC NHÀ QUẢN TRỊ VIOLET THÂN THIỆN, MẾN YÊU
CHÚC QUÝ THẦY CÔ VÀ CÁC BẠN MỘT NGÀY LÀM VIỆC TÍCH CỰC, HIỆU QUẢ
Chào mừng quý vị đến với website của Thanh Thịnh
Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.
Nhà thơ Nguyễn Đình Thi và bài thơ Đất nước

Bài thơ Đất nước có nhiều hình ảnh gợi cho tôi nhớ lại kỷ niệm một thời. Trước hết là hình ảnh của bầu trời thu trong kháng chiến vừa xanh trong, vừa cao thăm thẳm. Nhớ hồi nhỏ đi học ở trường trung học tôi vẫn thường hay lên vùng Hồ Tây ngồi ngắm bầu trời và những áng mây bay.
Bài thơ Đất nước nói nhiều đến hình ảnh bầu trời đúng như có nhiều người nhận xét và phân tích. Cảm hứng về bầu trời, dòng sông, ruộng đồng cũng chính là cảm hứng về đất nước. Dạo ấy, tôi thường hay đi công tác trên bờ sông Lô. Ngày ngày nhìn dòng sông đỏ nặng phù sa chảy xiết về xuôi, trong lòng cũng có nhiều xúc động và từ đó nảy ra hình ảnh thơ: Những dòng sông đỏ nặng phù sa
Cũng trên những chặng đường công tác mỗi buổi chiều khi mặt trời sắp tắt, nhìn về phía những chân trời xa, thấy đồn bốt giặc với những lô cốt, những hàng dây thép gai giăng đầy làm cho chân trời như bị xé nát, nham nhở – gây một ấn tượng nhức nhối, căm giận: Ôi những cánh đồng quê chảy máu / Dây thép gai đâm nát trời chiều được viết ra trên cơ sở những chất liệu thực tế đó. Nói về tội ác của kẻ thù có thể có nhiều cách nói khác nhau, tôi không miêu tả cụ thể mà từ chất liệu cụ thể khái quát lên một điều gì sâu xa hơn. Hình ảnh của quê hương kháng chiến đã tạo nên cho người viết những cảm hứng trong sáng, mạnh mẽ và chính sức mạnh của làng quê kháng chiến thực sự đã đem lại niềm tin và có thể chặn đứng được những âm mưu và tội ác của kẻ thù. Cảm hứng chung của bài Đất nước vận động và phát triển theo hướng đi lên của cuộc kháng chiến rất gian khổ và ngày càng giành được nhiều thắng lợi. Dạo ấy chúng tôi hành quân trên nhiều chiến trường và dấu vết còn in lại ở một số hình ảnh trong bài thơ Đất nước. Những câu thơ: Ngày nắng đốt theo đêm mưa dội / Mỗi bước đường mỗi bước hy sinh Chính là miêu tả thiên nhiên khắc nghiệt của vùng núi thượng Lào. Ban ngày nắng như thiêu đốt và đêm đến lại những cơn mưa ào ào như thác đổ. Thiên nhiên khắc nghiệt ấy cũng rất dễ sinh ra bệnh tật, đau ốm và người lính cũng phải vượt qua tất cả. Phần cuối bài Đất nước mang cảm hứng của giai đoạn cuối của cuộc kháng chiến chống Pháp. Lúc này đã bước vào thời kỳ tổng phản công, chiến dịch Điện Biên Phủ mở ra giữa một rừng núi, hàng trăm cỗ pháo của ta kéo vào trận địa. Câu thơ: Súng nổ rung trời giận dữ đã tiếp nhận được những âm vang mạnh mẽ của chiến trường khi hàng dàn đại bác cùng thi nhau bắn vào đầu giặc. Ở những chiến dịch trước chưa có được không khí và âm vang mạnh mẽ đó. Hình ảnh những đoàn dân công tới tấp đến chiến trường, bộ đội ào ào đi vào chiến dịch gợi lên một cái gì rất mạnh mẽ của không khí tức nước vỡ bờ. Tôi viết: Người lên như nước vỡ bờ chính là nói đến sức mạnh ấy của quân đội ta, của quần chúng cách mạng. Chiến trường Điện Biên vào đầu mùa hè đã có những cơn mưa rào. Đất đá do bom đạn cầy xới lệ gặp nước làm cho việc đi lại ở các giao thông hào rất vất vả. Những người lính trẻ với gương mặt lại nhoẻn ra một nụ cười. Tôi liên tưởng hình ảnh đẹp đó với hình ảnh đất nước. Đất nước đang trải qua những cơn thử thách và hình ảnh của đất nước vươn lên từ than bụi lầy bùn và rạng rỡ ánh sáng mới
Nước Việt Nam từ trong máu lửa
Rũ bùn đứng dậy sáng loà
Bài thơ đã kết thúc với âm hưởng chiến thắng của chiến trường Điện Biên Phủ.
Nhà thơ Nguyễn Đình Thi và bài thơ Lá đỏ

Lá đỏ
Gặp em trên cao lộng gió
Rừng lạ ào ào lá đỏ
Em đứng bên đường
như quê hương
Vai áo bạc quàng súng trường
Đoàn quân vẫn đi vội vã
Bụi Trường Sơn nhòa trời lửa
Chào em, em gái tiền phương
Hẹn gặp nhé giữa Sài Gòn.
1974.
Phóng viên: Thưa ông! Lá đỏ là bài thơ được nhiều người ưa thích, xin ông vui lòng cho bạn đọc biết hoàn cảnh ra đời và cảm xúc lớn nhất của ông khi viết bài thơ? Vì sao bài thơ không thể mang một cái tên khác?
Nhà thơ Nguyễn Đình Thi: mùa thu năm 1974 tôi cùng các anh Tế Hanh, Đinh Đăng Định, Phạm Tiến Duật đi trên một chiếc xe vào Trường Sơn. Đang đi trên đường bỗng thấy một anh bộ đội cứ giơ hai tay ra hiệu cho xe dừng lại và chỉ lên trời. Chúng tôi vội xuống xe và nhảy ra ngoài, lăn xuống một hẻm núi, Một tiếng nổ vang trời, chiếc xe tan tành. Thật không ngờ tất cả chúng tôi đều sống sót. Sau đó chúng tôi lại tiếp tục đi bộ. Trên đường thấy nhiều bộ đội kéo pháo, xe tải người đi nườm nượp vội vã hối hả. Tôi hiểu sắp có một trận đánh lớn. Vậy mà tôi thấy có rất nhiều phụ nữ, nhiều những em gái trẻ trung mảnh mai đứng ở những nơi nguy hiểm, dẫn đường cho xe qua suối, hoặc qua những quãng đường khó.
Ở nơi bom đạn chiến trường ác liệt ấy tôi không thể nghĩ lại có nhiều phụ nữ tham gia như vậy. Tôi nhớ hồi chống Pháp cũng thế, dân công trở gạo, trở vũ khí, đạn dược rồi y tá, đa phần là phụ nữ. Họ ra tận chiến hào cúng bộ đội đánh giặc. Có lẽ tôi chưa thấy ở đâu trong cuộc chiến tranh ái quốc, người phụ nữ lại tham gia đông đảo, hồn nhiên, dũng cảm và lạc quan như ở Việt Nam. Đó là cảm xúc lớn nhất tạo nên thi hứng sáng tạo của bài thơ, tôi đã viết:
Đoàn quân vẫn đi vội vã
Bụi Trường Sơn nhòa trời lửa
…
Em đứng bên đường như quê hương
Vai áo bạc quàng súng trường.
Vượt qua nhiều chặng đường nguy hiểm, chúng tôi đến những cánh rừng giáp Lào, tôi thấy rừng mùa thu ở đây toàn lá đỏ. Rất lạ và rất đẹp. Tôi nhặt một chiếc lá ép vào cuốn sổ và tối đó tôi viết bài thơ Lá đỏ. Bài thơ được đọc lần đầu ở Cục Chính trị Tây Nguyên.
Phóng viên: Vậy là bài thơ đã có mặt kịp thời ở chiến trường trong giai đoạn ác liệt nhất, để sau đó ta có chiến thắng lịch sử của chiến dịch Hồ Chí Minh vĩ đại. Như một nhu cầu tất yếu về đời ssóng tinh thần của những người lính, bài thơ được phổ nhạc và hát rất nhiều, rất rộng rãi, kỷ niệm của ông về bài ca đó?
Nhà thơ Nguyễn Đình Thi: Tôi không nhớ bài thơ đó được phổ nhạc khi nào. Chỉ biết nhạc sĩ Hoàng Hiệp phổ nhạc. Sau sáu tháng đi bộ vào các tỉnh Mỹ Tho, Tiền Giang, Long An… tôi sáng tác được một số bài thơ và trở ra bắc. Sau chiến thắng năm 1975, tôi thắy người ta hát rất nhiềubài Lá đỏ và bài Trường Sơn đông Trường Sơn tây của Phạm Tiến Duật.
Phóng viên: Thưa ông chặng đường cách mạng mà ông đi qua đến giờlà gần 60bnăm và chặng đường sáng tác của ông cũng đã qua hơn 50 năm. Điều tâm đắc nhất ông có thể tâm sự với thế hệ trẻ, đặc biệt là với những người cầm bút?
Nhà thơ Nguyễn Đình Thi: Tôi tham gia hoạt động cách mạng năm 1941, năm 1946 tôi về công tác tại Hội văn hóa Cứu quốc cùng với Văn Cao và Nguyễn Tuân. Sau đó tôi vào hẳn trong quân đội thuộc trung đoàn thủ đô 102. Qua những năm chiến tranh ở chiến trường của cuộc kháng chiến chống Pháp, chống Mỹ, tôi chứng kiến sự hy sinh vô cùng lớn lao của dân tộc ta. tôi nghĩ tất cả những gian khổ màg tôi đã trải qua và cả những khó khăn trong cuộc sống hôm nay cũng không đáng kể gì bởi tôi vẫn đang được sống, còn bao nhiêu ngừi mẹ, người chị, người em, bao nhiêu đồng đội, đồng chí của tôi đã vĩnh viễn không trở về. Lại còn bao nhiêu ngừi phải chịu hậu quả của cuộc chiến tranh như chất độc màud da cam đã hủy hoại cuộc ssóng của các con, cháu họ. Còn biết bao những ngừi phụ nữ chịu đựng nhiều mất mát, hy sinh, những cô gái thanh niên xung phong chịu tàn tật cả đời mình, không hạnh phúc riêng… Sự hy sinh của dân tộc ta lớn lắm, ý thức dân tộc của người Việt Nam ta lớn lắm. Đó là món nợ mà những người cầm bút phải trả. (Điều đó giải thích vì sao hầu hết các tác phẩm của tôi viết đều về đề tài chiến tranh).
Ở thời kỳ kinh tế thị trường hiện nay, trong đời thường, chỗ này, chỗ khác, có thể ý thức dân tộc bị xao nhãng xong tôi vẫn luôn tin rằng: dân tộc ta gặp phải một thử thách nào (đơn giản là tai họa lũ lụt vừa qua) thì ý thức dân tộc trong mỗi ngươi Việt Nam lại bùng lên, kết lại thành sức mạnh cảu truyền thống nhân văn. Họ đặt quyền lợi tập thể lên trên lợi ích cá nhân mình. ….. viết vở Rừng Trúc vừa rồi không ngoài ý tưởng đó. Từ sâu thẳm của nhận thức, người Việt Nam ta hiểu rằng lợi ích cá nhân không khi nào toàn vẹn khi lợi ích của dân tộc bị xâm hại.
Tôi nghĩ người cầm bút có thể viết và cống hiến cho xã hội tùy theo khả năng của mình, nhưng cần phải sống sao cho xứng đáng với sự hy sinh của bao người để có được ngày hôm nay, và sống xứng đáng với ý thức dân tộc, với truyền thống văn hóa ngàn đời của người Việt Nam.
Phóng viên: Xin cảm ơn ông. Chúc ông nhiều sức khỏe.
NGUYỄN THỊ MINH THÔNG (thực hiện)
Lê Thanh Thịnh @ 21:22 21/03/2011
Số lượt xem: 534
- Nguyên Ngọc và Đất nước đứng lên (21/03/11)
- Nguyên Ngọc và Đất nước đứng lên (21/03/11)
- Tô Hoài với nhân vật A Phủ (Vợ chồng A Phủ) (21/03/11)
- Tô Hoài với nhân vật A Phủ (Vợ chồng A Phủ) (21/03/11)
- Nhà thơ Quang Dũng (1921 - 1988) (21/03/11)
Thanh Hóa và huyền thoại
KIỂM TRA CODE TRƯỚC KHI ĐƯA VÀO TRANG TRÍ WEBSITE
Bản đồ vệ tinh
BẢN ĐỒ
View Larger Map Nhấn chuột vào bản đồ để phóng to, thu nhỏ, chuyển sang vùng khác
Các ý kiến mới nhất